Tin tổng hợp

Giao tiếp trực tiếp và giao tiếp gián tiếp là gì

Giao tiếp là gì ? Vai trò của giao tiếp trong xã hội, Phân loại giao tiếp. Các yếu tố cấu thành hoạt động giải trí giao tiếp và kiến thức và kỹ năng để giao tiếp đạt hiệu suất cao cao nhất .Nội dung chính

  • 1. Vai trò của giao tiếp
  • 2. Khái niệm giao tiếp
  • 3. Chức năng của giao tiếp
  • 4. Phân loại giao tiếp
  • 5. Các yếu tố cấu thành của hoạt động giao tiếp
  • 5. Nguyên nhân của giao tiếp thất bại
  • 6. Kỹ năng giao tiếp hiệu quả
  • 6.1. Kỹ năng định hướng
  • 6.2. Kỹ năng định vị
  • 6.3. Kỹ năng nghe
  • 6.4. Kỹ năng điều khiển quá trình giao tiếp
  • Video liên quan

1. Vai trò của giao tiếp

Hằng ngày tất cả chúng ta phải giao tiếp với bạn hữu, người thân trong gia đình, đồng nghiệp trong những thực trạng và trường hợp rất khác nhau, vì những mục tiêu cũng rất khác nhau ( trao đổi thông tin, xử lý yếu tố, thuyết phục họ ) Trong quy trình giao tiếp này một lời nói, một cử chỉ hoàn toàn có thể tạo ra một ấn tượng tốt đẹp, một sự đáng tin cậy, một xúc cảm tích cực, cũng hoàn toàn có thể làm mất lòng nhau, làm tổn hại đến sức khoẻ và năng lực hoạt động giải trí của con người. Ông bà ta thương nói : học ăn, học nói, học gói, học mở, nghĩa là phải học những điều thật cơ bản trong đời sống, mà ta tưởng là đơn thuần và thuận tiện. Đã bao lần tất cả chúng ta tự hỏi mình : Ta ăn như vậy có đúng không ? Ta nói như vậy đã được chưa ? Ta có biết lắng nghe người khác nói hay không ? Học phương pháp giao tiếp chính là một trong những môn học để làm người, mà ai ai cũng cần phải học, học mãi đến khi nằm xuống kết thúc một đời người .
Trong tâm lý học, giao tiếp là yếu tố có ý nghĩa thực tiễn rất lớn, do tại giao tiếp đóng vai trò rất quan trọng trong việc hình thành và tăng trưởng nhân cách của con người. Đồng thời giao tiếp còn là phương tiện đi lại biểu lộ nhân cách. Tâm lý của con người được hình thành và tăng trưởng trong giao tiếp với những người xung quanh .
Ngoài ra hoạt động giải trí giao tiếp còn là mặt quan trọng, là điều kiện kèm theo để thực thi tốt những hoạt động giải trí khác, thậm chí còn cả trong trường hợp, khi mà ý nghĩa của hoạt động giải trí không phải là giao tiếp, mà là lĩnh hội và tiếp thu kỹ năng và kiến thức, bán hàng, quản trị, ký kết hợp đồng, kinh doanh thương mại Giao tiếp chính là một công cụ sắc bén để tạo ra những mối quan hệ trong quản trị, trong kinh doanh thương mại và để tạo ra niềm hạnh phúc trong mái ấm gia đình .
Trong quản trị, nếu người chỉ huy có kiến thức và kỹ năng giao tiếp tốt sẽ đoàn kết được những tập sự, tạo ra được một bầu không khí tâm ý thuận tiện trong tổ chức triển khai, tạo ra được những mối quan hệ thân thiện, thân thiện giữa cấp trên với cấp dưới, trên cơ sở đó hoàn toàn có thể ảnh hưởng tác động mạnh tới từng cá thể trong tổ chức triển khai, nâng cao uy tín của mình .
Tóm lại, giao tiếp là điều quan trọng so với bất kỳ mối quan hệ nào trong xã hội. Hoạt động giao tiếp được cho phép tất cả chúng ta tăng trưởng xã hội văn minh, truyền kỹ năng và kiến thức từ thế hệ này sang thế hệ khác. Quá trình giao tiếp hữu hiệu rất quan trọng so với sự thành công xuất sắc và mãn nguyện của tất cả chúng ta .

Người Việt Nam rất coi trọng giao tiếp.

  • Sự giao tiếp tạo ra quan hệ: Dao năng liếc thì sắc, người năng chào thì quen.
  • Sự giao tiếp củng cố tình thân: áo năng may năng mới, người năng tới năng thân.
  • Năng lực giao tiếp được người Việt Nam xem là tiêu chuẩn hàng đầu để đánh giá con người: Vàng thì thử lửa, thử than Chuông kêu thử tiếng, người ngoan thử lời.

2. Khái niệm giao tiếp

Hiện nay vẫn chưa cho có sự thống nhất cao trong những nhà nghiên cứu khi bàn về giao tiếp, tuy nhiên, hiểu khái quát hoàn toàn có thể nêu lên một khái niệm về giao tiếp như sau :
Giao tiếp là sự tiếp xúc tâm ý giữa người và người trải qua ngôn từ, cử chỉ, điệu bộ. Giao tiếp là sự xác lập và quản lý và vận hành những mối quan hệ giữa người và người, hoặc giữa người và những yếu tố xã hội nhằm mục đích thảo mãn những nhu yếu nhất định .
Giao tiếp gồm có hàng loạt yếu tố, như trao đổi thông tin, kiến thiết xây dựng kế hoạch hoạt động giải trí phối hợp, tri giác và khám phá người khác. Tương ứng với những yếu tố trên thì giao tiếp có 3 góc nhìn chính : giao lưu, ảnh hưởng tác động qua lại và tri giác .
Khía cạnh giao lưu của giao tiếp gắn liền với việc khám phá những đặc thù đặc trưng của quy trình trao đổi thông tin giữa hai bên giao tiếp với nhau có tính đến cả mục tiêu, tâm thế và dự tính của nhau. Quá trình giao lưu sẽ làm giàu thêm về kỹ năng và kiến thức, kinh nghiệm tay nghề của những người tham gia giao tiếp .
Một góc nhìn quan trọng khác của giao tiếp đó là ảnh hưởng tác động qua lại giữa hai bên. Trong trường hợp này, ngôn từ thống nhất và cùng hiểu biết về trường hợp, thực trạng giao tiếp là điều kiện kèm theo thiết yếu bảo vệ sự tác động ảnh hưởng qua lại đạt hiệu suất cao. Có nhiều kiểu tác động ảnh hưởng qua lại lẫn nhau, trước hết đó là sự hợp tác và sự cạnh tranh đối đầu, tương ứng ứng với chúng là sự ưng ý hay sự xung đột .
Khía cạnh tri giác của giao tiếp bao hàm quy trình hình thành hình ảnh về người khác, xác lập được những phẩm chất tâm ý và đặc thù hành vi của người đó ( trải qua những biểu lộ bên ngoài ). Trong khi tri giác người khác cần chú ý quan tâm tới những hiện tượng kỳ lạ như : ấn tượng bắt đầu, hiệu ứng cái mới, sự điển hình hóa

3. Chức năng của giao tiếp

Giao tiếp có nhiều tính năng. Có thể chia những công dụng của giao tiếp ra làm hai nhóm : những tính năng thuần túy xã hội và những công dụng tâm lí xã hội .
Các tính năng thuần túy xã hội là những công dụng giao tiếp ship hàng những nhu yếu chung của xã hội hay của một nhóm người. Ví dụ, khi bộ đội kéo pháo, họ cùng hô lên với nhau : hò dô ta nào để điều khiển và tinh chỉnh, thống nhất cùng hành vi để tăng thêm sức mạnh của lực kéo. Như vậy, giao tiếp có công dụng tổ chức triển khai, điều khiển và tinh chỉnh, phối hợp hoạt động giải trí lao động tập thể. Giao tiếp còn có công dụng thông tin, muốn quản lí một xã hội phải có thông tin hai chiều, từ trên xuống, từ dưới lên và cả thông tin giữa những nhóm, tập thể
Các công dụng tâm lí xã hội của giao tiếp là những công dụng ship hàng nhu yếu của từng thành viên trong xã hội. Con người có đặc trưng là luôn có giao tiếp với người khác. Cô đơn là một trạng thái tâm lí nặng nề. Bị cô lập với hội đồng, bạn hữu, người thâncó thể phát sinh trạng thái tâm lí không thông thường, nhiều khi dẫn tới thực trạng bệnh lí. Chức năng này của giao tiếp gọi là công dụng nối mạch ( tiếp xúc ) với người khác. Nối được mạch với nhóm rồi, con người có quan hệ với những người khác trong nhóm cùng với những thành viên khác trong nhóm tạo nên những quan hệ nhóm : có hứng thú chung, mục tiêu chung, có nhu yếu gắn bó với nhau v.v làm cho những quan hệ này trở thành những quan hệ thực, bảo vệ sự sống sót thực của nhóm .
Như vậy, giao tiếp giúp cho con người thực thi những quan hệ liên nhân cách. Nghĩa là mỗi thành viên hòa nhịp vào nhóm, coi nhóm là mình, mình là nhóm. Nhóm ở đây hiểu theo nghĩa rộng, từ hai người đến một hội đồng lớn. Chức năng hòa nhịp còn gọi là tính năng giống hệt qua giao tiếp thành viên như nhau với nhóm, đồng ý và tuân thủ những chuẩn mực nhóm dẫn đến sự thống nhất nhiều mặt trong nhóm. Nhưng sự hoạt động của nhóm hoàn toàn có thể dẫn tới chỗ một thành viên nào đó tách khỏi nhóm. Đến lúc đó công dụng giống hệt chuyển thành công dụng trái chiều : thành viên này trái chiều lại với nhóm vì độc lạ về hứng thú, mục tiêu, động cơ v.v Đương nhiên thành viên này sẽ hoàn toàn có thể và phải gia nhập vào những mối quan hệ ở nhóm khác. Giao tiếp nhóm là loại giao tiếp rất thông dụng trong tất cả chúng ta và có vai trò to lớn so với việc hình thành và tăng trưởng tâm lí, nhất là với những em học viên. Cần phân biệt giao tiếp nhóm chính thức và giao tiếp nhóm không chính thức. Nhóm chính thức là nhóm được xây dựng theo một pháp luật chung nào đó. Nhóm không chính thức là nhóm do những thành viên tự tập hợp thành nhóm .

Xem thêm  tham gia trong tiếng Tiếng Anh - Tiếng Việt-Tiếng Anh | Glosbe

4. Phân loại giao tiếp

Có nhiều cách phân loại giao tiếp theo những địa thế căn cứ khác nhau :

1. Dựa vào nội dung tâm lý của giao tiếp, người ta phân ra:

  • Giao tiếp nhằm thông báo những thông tin mới.
  • Giao tiếp nhằm thay đổi hệ thống động cơ và giá trị.
  • Giao tiếp nhằm động viên, kích thích hành động.

2. Dựa vào đối tượng hoạt động giao tiếp, người ta chia ra:

  • Giao tiếp liên nhân cách (giữa 2 3 người với nhau).
  • Giao tiếp xã hội: là giao tiếp giữa một người với một nhóm người (như lớp học, hội nghị)
  • Giao tiếp nhóm: đây là loại hình giao tiếp đặc trưng cho một tập thể nhỏ liên kết với nhau bởi hoạt động chung và nó phục vụ cho hoạt động này.

3. Dựa vào tính chất tiếp xúc, ta có thể chia ra làm 2 loại:

  • Giao tiếp trực tiếp: là loại hình giao tiếp thông dụng nhất trong mọi hoạt động của con người, trong đó các đối tượng của giao tiếp trực tiếp gặp gỡ nhau và thường dùng ngôn ngữ nói và biểu cảm để truyền cho nhau những ý nghĩ và tình cảm của mình.
  • Giao tiếp gián tiếp: là hình thức thông qua một phương tiện trung gian khác như thư từ, sách báo, điện thoại

4. Dựa vào hình thức của giao tiếp, chúng ta có:

  • Giao tiếp chính thức là loại giao tiếp diễn ra khi cá nhân cùng thực hiện một nhiệm vụ chung theo quy định như: làm việc ở cơ quan, trường học Giao tiếp chính thức là giao tiếp giữa hai người hay một số người đang thực hiện một chức trách nhất định. Vì vậy còn gọi là giao tiếp chức trách. Phương tiện, cách thức của loại giao tiếp này thường tuân theo những quy ước nhất định, có khi được quy định hẳn hoi, thậm chí được thể chế hóa.
  • Giao tiếp không chính thức là giao tiếp giữa những người đã có quen biết, không chú ý đến thể thức mà chủ yếu sử dụng ý riêng của những người tham gia giao tiếp. Đây còn gọi là giao tiếp ý. Nói cụ thể hơn, hai người nói chuyện thân mật với nhau, khi họ đã hiểu ý đồ của nhau, biết mục đích, động cơ của nhau. Đó là những câu chuyện riêng tư. Họ không chỉ thông báo cho nhau một thông tin gì đó, mà muốn cùng nhau chia sẻ thái độ, lập trường đối với thông tin đó. Mục đích của giao tiếp loại này là để đồng cảm, chia ngọt sẻ bùi với nhau.

5. Dựa vào thế tâm lý giữa hai bên trong giao tiếp, chúng ta có thể chia giao tiếp ra thành 3 kiểu: giao tiếp ở thế mạnh, giao tiếp ở thế yếu và giao tiếp ở thế cân bằng. Thế tâm lý tức là vị thế tâm lý giữa hai người trong quan hệ giao tiếp, nó nói lên ai mạnh hơn ai về mặt tâm lý. Thế tâm lý của một người đối với một người khác chi phối những hành vi trong giao tiếp của họ. Chẳng hạn, khi chúng ta giao tiếp với bạn bè trong lớp (là ở thế cân bằng) sẽ có những hành vi, cử chỉ, tư thế khác so với khi chúng ta giao tiếp với một người giám đốc trong cuộc phỏng vấn xin việc làm (khi mà chúng ta ở thế yếu).

6. Căn cứ vào phương tiện giao tiếp ta có ba loại: giao tiếp vật chất, giao tiếp ngôn ngữ và giao tiếp tín hiệu.

Giao tiếp vật chất diễn ra khi người ta giao tiếp với nhau bằng hành vi với vật thể. Giao tiếp vật chất khởi đầu có ở trẻ cuối một tuổi, đầy hai tuổi, khi trẻ cùng chơi với đồ chơi hay một vật thể nào đó với người lớn. Các hành vi thực thi ở trẻ nhỏ thuộc lứa tuổi đó có công dụng hoạt động biểu cảm, như để tỏ ý muốn với lấy vật phẩm hay bò về phía đồ chơi v.v
Dần dần cùng với sự tăng trưởng của xã hội, cũng như sự tăng trưởng của lứa tuổi, giao tiếp trở nên phức tạp hơn, mở màn có những phương tiện đi lại đặc trưng của giao tiếp, trước hết là ngôn từ. Giao tiếp ngôn ngữ Open như là một dạng hoạt động giải trí xác lập và quản lý và vận hành quan hệ người người bằng những tín hiệu từ ngữ. Các tín hiệu này là những tín hiệu chung cho một hội đồng cùng nói một thứ tiếng mỗi tín hiệu ( một từ ví dụ điển hình ) gắn với vật thể hay một hiện tượng kỳ lạ, phản ánh một nội dung nhất định Đó là nghĩa của từ. Nghĩa này chung cho cả hội đồng người nói ngôn từ đó. Trong mỗi trường hợp đơn cử, một người hay một nhóm người đơn cử lại hoàn toàn có thể có một mối quan hệ riêng so với từ đó. Thông qua hoạt động giải trí riêng của người hay nhóm người đó mà có ý riêng so với từng người. Đối với mỗi người một từ có nghĩa và ý ; ý của từ phản ánh động cơ và mục tiêu hoạt động giải trí của từng người hoặc nhóm người. Nghĩa của từ tăng trưởng theo sự tăng trưởng của xã hội ( của hội đồng người nói ngôn từ đó ). ở từng người, nghĩa của từ tăng trưởng tương ứng với trình độ học vấn của người ấy ý cùng với nghĩa của từ phản ánh vốn sống nói chung, phản ánh mức độ tăng trưởng nhân cách của người ấy .
Giao tiếp tín hiệu : Ngôn ngữ là một loại tín hiệu nên chính giao tiếp ngôn ngữ là một loại giao tiếp tín hiệu. Ngoài ra người ta còn dùng những loại tín hiệu khác để giao tiếp, như cách ăn mặc, cử chỉ, nét mặt ở đây giao tiếp có một nội dung và hình thức khác tăng trưởng, rất hợp tác ăn ý với nhau theo những tín hiệu mà người ta đã thống nhất ý và nghĩa của những tín hiệu đó. Có trường hợp giao tiếp tín hiệu còn hiệu suất cao hơn cả giao tiếp ngôn từ. Khi hai người hợp tác ăn ý với nhau thì có khi ngôn từ trở nên thừa. Dân gian phương Tây còn nói : Im lặng là vàng bạc, tĩnh mịch là chấp thuận đồng ý. Im lặng đáng quý và để hiểu ý nhau .

Xem thêm  Tìm hiểu các gói cước FTTH Viettel

5. Các yếu tố cấu thành của hoạt động giao tiếp

Trong quy trình giao tiếp xã hội không có sự phân cực giữa bên phát và bên nhận thông tin, cả hai đều là chủ thể tích cực, luôn đổi vai cho nhau. Các chủ thể giao tiếp là những nhân cách đã được xã hội hóa, do vậy những mạng lưới hệ thống tín hiệu thông tin được họ sử dụng chịu sự chi phối của những qui tắc chuẩn mực xã hội trong một khung cảnh văn hóa truyền thống xã hội thống nhất. Đồng thời, mỗi cá thể là một truyền thống tâm ý với những năng lực sinh học và mức độ trưởng thành về mặt xã hội khác nhau. Như vậy, giao tiếp có một cấu trúc kép, nghĩa là giao tiếp chịu sự chi phối của động cơ, mục tiêu và điều kiện kèm theo giao tiếp của cả hai bên hoàn toàn có thể miêu tả như sau :

Cấu trúc kép trong giao tiếp

  • Động cơ của S1 > Hoạt động giao tiếp < Động cơ của S2
  • Mục đích của S1 > Hành động giao tiếp < Mục đích của S2
  • Điều kiện của S1 > Thao tác giao tiếp < Điều kiện của S2

Trong quy trình giao tiếp hai người luôn tự nhận thức về mình, đồng thời họ cũng nhận xét, nhìn nhận về phía bên kia. Hai bên luôn tác động ảnh hưởng và tác động ảnh hưởng lẫn nhau trong giao tiếp và hoàn toàn có thể quy mô hóa như sau :

Khi A và B giao tiếp với nhau, A chuyện trò với tư cách A hướng đến B, B chuyện trò với tư cách B hướng đến A ; trong khi đó, A và B đều không biết có sự khác nhau giữa A, B, A, B với hiện thực khách quan của A và B ; A và B không hề biết về A, B hay nói cách khác là không hay biết về về sự nhìn nhận nhận xét của bên kia về mình. Hiệu quả của giao tiếp sẽ đạt được tối đa trong điều kiện kèm theo có sự độc lạ tối thiểu giữa A-A-A và B-B-B .

5. Nguyên nhân của giao tiếp thất bại

Như đã trình diễn ở những phần trên, quy trình giao tiếp diễn ra có hiệu suất cao hay không là do người phát và người nhận thông tin có có chung mạng lưới hệ thống mã hóa và giải thuật hay không. Những độc lạ về ngôn từ, về quan điểm, về khuynh hướng giá trị khiến cho quy trình giao tiếp bị ách tắc, hiểu nhầm gây xích míc giữa những bên .
Nhận thức của những bên tham gia giao tiếp là yếu tố gây ảnh hưởng tác động trực tiếp và mạnh nhất đến hoạt động giải trí giao tiếp .
Trạng thái xúc cảm của người giao tiếp, niềm tin và quan điểm sống của người tham gia giao tiếp sẽ quyết định hành động thông tin nào được tinh lọc tiếp đón hoặc bị bóp méo .
Bối cảnh xảy ra giao tiếp cũng gây ảnh hưởng tác động mạnh đến quy trình giao tiếp, những sóng nhiễu như tiếng ồn, sự buôn chuyện của số động, thời tiết, khí hậu đều không ít có gây tác động ảnh hưởng đến giao tiếp .

6. Kỹ năng giao tiếp hiệu quả

Kỹ năng giao tiếp là năng lực phân biệt mau lẹ những bộc lộ bên ngoài và đoán biết diễn biến tâm ý bên trong của con người ( với tư cách là đối tượng người tiêu dùng giao tiếp đồng thời biết sử dụng phương tiện đi lại ngôn từ và phi ngôn từ, biết cách xu thế để điều khiển và tinh chỉnh quy trình giao tiếp đạt tới một mục tiêu đã định .

6.1. Kỹ năng định hướng

Kỹ năng định hướng thể hiện khả năng dựa vào tri giác ban đầu về các biểu hiện ở khả năng dựa vào tri giác về các biểu hiện bên ngoài (hình thức, động tác, cử chỉ, ngôn ngữ, điệu bộ và các sắc thái biểu cảm) trong thời gian và không gian giao tiếp từ đó đoán biết một cách tương đối chính xác các diễn biến tâm lý đang diễn ra trong đối tượng để định hướng một cách hợp lý cho mối quan hệ tiếp theo. Cụ thể là khả năng nắm bắt, xác định được động cơ nhu cầu, mục đích sở thích của đối tượng giao tiếp.

Rèn luyện kỹ năng định hướng nghĩa là rèn khả năng qui gán trong tri giác xã hội.

Tri giác xã hội là sự cảm nhận, hiểu biết của chủ thể tri giác về các đối tượng xã hội như bản thân, người khác, nhóm xã hội, cộng đồng. Sự nhận biết này phụ thuộc đối tượng tri giác, kinh nghiệm, mục đích, nguyện vọng của chủ thể tri giác, giá trị và ý nghĩa quan trọng của hoàn cảnh. Như vậy tri giác xã hội hay tri giác người khác nghĩa là thông qua các biểu hiện hành vi bên ngoài, kết hợp với các đặc tính nhân cách của người đó để hiểu được mục đích và phương hướng hành động của họ. Tri giác xã hội chính là quá trình nhận thức được đối tượng giao tiếp bằng con đường cảm tính chủ quan, theo kinh nghiệm.

Qui gán xã hội là cách mà con người hay dùng để nhận định người khác. Đây là một quá trình suy diễn nhân quả hiểu hành động của người khác bằng cách tìm những nguyên nhân ổn định để giải thích cho hành động hay biến đổi riêng biệt.

Trong quy trình giao tiếp, một người tinh tường, nhạy cảm thường hay chớp lấy được những ẩn ý của người nói, hiểu được người đó muốn gì sau những lời lẽ xa xôi, dài dòng .
Qui gán mang tính chủ quan nên không tránh khỏi những sai sót. Tuy nhiên hoàn toàn có thể giảm bớt sai sót khi qui gán nếu nắm chắc những nguyên tắc qui gán .

Nguyên tắc qui gán:

a. Tâm lý ngây thơ : là hiện tượng kỳ lạ tâm ý ai trong tất cả chúng ta cũng vướng, đó là hiện tượng kỳ lạ tất cả chúng ta luôn muốn trấn áp những biến hóa và dịch chuyển ở môi trường tự nhiên xung quanh với mong ước sẽ trấn áp được những sự kiện và thiên nhiên và môi trường xung quanh .
b. Suy diễn tương ứng : con người thường suy diễn tương ứng với những gì họ thấy. Ví dụ, thấy một người đi xe ra khỏi quán nhậu bị ngã xe người ta sẽ cho rằng do nhậu xỉn nên ngã .

Để suy diễn được chính xác chúng ta cần:

  • Phải có nhiều thông tin về đối tượng và nếu có chuỗi hành vi với những điểm không thống nhất thì sẽ dễ suy diễn hơn. Như vậy để suy diễn chính xác chúng ta càng có nhiều thông tin về đối tượng càng tốt, có thể chủ động để tìm hiểu thông tin và phát hiện ra những điểm không thống nhất trong thông tin của đối tượng.
  • Hành vi được xã hội mong đợi thì khó suy diễn hơn hành vi không được xã hội mong đợi. Như vậy cần tìm hiểu chuẩn mực, nề nếp trong môi trường mà người đó sống.
  • Hành vi được tự do lựa chọn dễ suy diễn hơn hành vi không được tự do lựa chọn. Như vậy cần phải nắm được mức độ tự do của họ khi ra quyết định. Cần tìm hiểu xem họ có áp lực nào không, có bị ai đó dọa dẫm, bắt ép không.

c. Suy diễn đồng biến : là suy diễn thường cho nguyên do và tác dụng đi kèm với nhau, nhân nào-quả ấy. Khi suy diễn nguyên do của hiệu quả và của hành vi tất cả chúng ta thường suy diễn ở ba khâu : do chủ thể, do đối tượng người tiêu dùng, do thực trạng .
Khi suy diễn về nguyên do của hiệu quả thường người ta qui gán như sau :

  • Nếu là kết quả của bản thân: kết quả đó mà tốt thì cho rằng do bản thân; nếu kết quả đó xấu mà có nhiều người cũng bị xấu thì cho rằng do đối tượng (công việc mình làm), nếu chỉ có kết quả của mình bị xấu thì thường đổ cho hoàn cảnh.
  • Nếu kết quả của người khác: kết quả đó mà tốt và những người khác cũng có kết quả tốt tương tự thì cho rằng do đối tượng (công việc,..); nếu chỉ mình đối tượng có kết quả tốt thì cho rằng do hoàn cảnh (may mắn,); nếu kết quả mà xấu thì thường cho ngay là do chủ thể.
Xem thêm  Sử dụng tác phẩm của người khác và những lưu ý khi sử dụng

Khi suy diễn về nguyên do của hành vi : nếu là hành vi của bản thân thì cho rằng do đối tượng người dùng, do thực trạng ; nếu là hành vi của người khác thì cho rằng do chủ thể .
Để hiểu đúng người khác, làm họ thấy được cảm thông và san sẻ thì tất cả chúng ta cần đứng sang phía của họ để nhìn nhận yếu tố theo cách nhìn của họ .
Trong giao tiếp để hiểu người khác tất cả chúng ta luôn phải dùng đến năng lực tri giác xã hội. Tuy nhiên, để hiểu, đánh giá và nhận định và nhìn nhận sự giao tiếp của một người nào đó so với ta là nhã nhặn hay không, có đúng phép tắc xã giao không là việc không khó, nhưng để hiểu, đánh giá và nhận định và nhìn nhận thực chất bên trong của người đó như có chân thành hay không thì không phải là dễ. Như vậy yếu tố là phải tìm cách nâng cao năng lực nhận ra con người để hoàn toàn có thể ứng xử thích hợp nhất trong mỗi thực trạng đơn cử .

6.2. Kỹ năng định vị

Kỹ năng xác định là năng lực xác lập đúng vị trí giao tiếp để từ đó tạo điều kiện kèm theo cho đối tượng người dùng dữ thế chủ động trong cuộc giao tiếp ( xác lập đúng ai đóng vai gì )
Ví dụ : A = B ( Hai người có thông tin ngang nhau )
A > B ( A có nhiều thông tin hơn B )
A < B ( A có ít thông tin hơn B ) Nếu A = B : giọng điệu thân thiện, cởi mở, tự do . Nếu A > B : Giọng A kẻ cả, bề trên, hay nói trống không, hay mệnh lệnh ; Còn B thì khép nép, pha chút lo lắng, bị động .
Nếu A < B : ngược lại . Khi xác định trong giao tiếp cần chú ý đến quan hệ xã hội khác nhau. Những tư cách giao tiếp khác nhau thì đặc thù và phương pháp giao tiếp phải tương thích. Các mối quan hệ xã hội thường gặp : Theo mức độ quen biết giữa những chủ thể : + Hai người lạ so với nhau + Hai người quen nhau + Hai người thân thiện so với nhau - Theo giới tính : + Hai người nam hoặc hai người nữ với nhau + Giữa một người nam và một người nữ . - Theo tuổi tác : + Những người cùng tuổi, cùng một thế hệ + Người trẻ và người già + Người lớn và trẻ nhỏ - Theo nghề nghiệp : + Những người đồng nghiệp + Những người khác nhau về nghề nghiệp . - Theo cấp bậc : + Cấp trên và cấp dưới + Những người ngang cấp - Theo sự thành công xuất sắc trong đời sống : + Những người niềm hạnh phúc, như mong muốn và những người xấu số rủi ro đáng tiếc + Những người niềm hạnh phúc như mong muốn với nhau . + Những người xấu số, rủi ro đáng tiếc với nhau

6.3. Kỹ năng nghe

Chúng ta có hai tai mà chỉ có một cái miệng như 1 sự bộc lộ tất cả chúng ta nên nghe nhiều hơn và nói ít hơn .
Bạn lắng nghe người khác một cách chú ý thì lòng tự tin sẽ gây cảm hứng nơi người phát biểu. Nhớ rằng những gì bạn được nghe đều đáng tin cho đến khi được chứng tỏ ngược lại .
Chúng ta thường phạm sai lầm đáng tiếc là chỉ nghe những gì mình cần nghe, do đó bỏ lỡ những thông tin khác và dễ dẫn đến hiểu nhầm .
Một sự gián đoạn liên miên hoàn toàn có thể làm mất hứng thú của người nói vì họ cảm thấy khó khăn vất vả không trình diễn được quan điểm của mình .
Trong giao tiếp việc huấn luyến kiến thức và kỹ năng nghe là vô cùng thiết yếu. Xét theo mức độ sử dụng và thời hạn được đào tạo và giảng dạy ta có bảng sau :

Các kỹ năng Số năm huấn luyện Cường độ sử dụng trong cuộc sống trưởng thành
  • Viết
  • Đọc
  • Nói
  • Nghe
  • 14
  • 8
  • 1
  • Ít
  • Thỉnh thoảng
  • Khá nhiều
  • Rất nhiều

Khả năng tâm lý nhanh hơn nói, người ta hoàn toàn có thể nói 125 từ trong một phút, nhưng bạn hoàn toàn có thể giải quyết và xử lý thông tin vào thời gian 600 từ / phút, do đó đầu óc tất cả chúng ta thường rảnh rỗi khi nghe và dễ sao nhãng sang việc khác .
Những âm thanh nhiễu bên ngoài làm tất cả chúng ta cũng khó khăn vất vả hơn khi nghe .
Cảm xúc cũng làm cho ta nghe bị sai lầm .
Để luyện kỹ năng và kiến thức nghe :
Luyện ngôn ngữ điệu bộ : điệu bộ nghe tích tốt sẽ giúp ta nghe thuận tiện hơn và truyền thông điệp không lời cho người nói. Phải xác lập kiểu lắng nghe, có ba kiểu lắng nghe như sau :

Các kiểu lắng nghe Thực hành cách lắng nghe
@ Đồng cảm: Truyền thông tin cho người phát biểu và nhận thông tin từ họ là cách ủng hộ và giúp đỡ Cố hình dung chính bạn đang ở vào vị trí của người khác, bạn nên đồng cảm và cố gắng hiểu những gì người khác nghĩ, để họ cảm thấy dễ chịu hơn, có thể liên quan đến những kinh nghiệm về sự cảm xúc. Bạn nên chú ý sâu sắc hơn về vấn đề mà người ta đang nói, hãy nói thật ít, nên dùng sự gật đầu và lời nói để khích lệ.
@ Phân tích: Tìm cách cụ thể hóa thông tin và cố gắng gỡ rối một sự kiện ra khỏi xúc cảm Dùng những câu hỏi phân tích để khám phá những ý kiến sau những lời phát biểu, đặc biệt nếu bạn cần hiểu một chuỗi sự kiện hay những suy nghĩ. Bạn nên hỏi cẩn thận, sao cho bạn có thể nhận được những dòng tư tưởng từ những câu trả lời của một người để giúp bạn hình thành những câu trả lời kế tiếp.
@ Tổng hợp: Sự hướng dẫn sáng tạo để thay đổi mục tiêu Nếu bạn cần đạt được kết quả mong muốn, bạn nên hỏi sao cho người khác có thể trả lời được với ý kiến của mình. Lắng nghe và hỏi để gây sự chú ý nơi người khác và gợi ý những ý nào có thể dược bày tỏ và cách nào người ta có thể áp dụng được một cách uyển chuyển. Xen kẽ bạn nên kết hợp cách khác để giải quyết vấn đề kế tiếp.

Khắc phục những tật xấu khi nghe như : Giả vờ lắng nghe ; Không chịu khó lắng nghe người khác nói ; Hay phản ánh tức thì ; Nghe qua loa tổng thể mọi sự kiện ; Tư thế lắng nghe xấu ( mắt, ngồi, nhìn ) ; Có xu thế buông trôi khi mỏi mệt ; Bình luận về vẻ hình thức bề ngoài của người nói ; Không chịu khó lắng nghe .
Cách lắng nghe hiệu suất cao :

  • Luôn suy nghĩ trước người nói, cố gắng đoán xem sự việc sẽ tới đâu.
  • Cân nhắc, đánh giá đưa ra quan điểm.
  • Điểm lại các ý chính.
  • Cố gắng hiểu ẩn ý mà người nói muốn diễn đạt.
  • Quan sát người nói.
  • Dành thời gian lắng nghe.
  • Không chú trọng lỗi của người nói.
  • Không vội kết luận
  • Phản ứng tích cực và giúp đỡ, khuyến khích người nói

6.4. Kỹ năng điều khiển quá trình giao tiếp

Kỹ năng tinh chỉnh và điều khiển quy trình giao tiếp bộc lộ ở năng lực hấp dẫn, lôi cuốn đối tượng người tiêu dùng giao tiếp, biết duy trì hứng thú, sự tập trung chuyên sâu chú ý quan tâm của đối tượng người dùng ( có duyên trong giao tiếp ) .

Xem thêm:

  • Các phương tiện giao tiếp: ngôn ngữ & phi ngôn ngữ
  • Hoạt động nhận thức trong giao tiếp
  • Những thuộc tính tâm lý cá nhân trong giao tiếp
  • Ám thị trong giao tiếp

(Nguồn: Tổng hợp)

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Tin tổng hợp

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button